Tuesday, May 12, 2020

Trung cộng trong vũng bùn! - Nguyễn Tường Tuấn DLB

Nguyễn Tường Tuấn (Danlambao) - Danh tướng nước Pháp, Napoleon Bonaparte (1769-1821), nhận xét về Trung Hoa trong thế kỷ 18: "Trung Hoa là một anh khổng lồ ngủ say. Để yên cho nó ngủ, đánh thức dậy, sẽ làm thế giới thay đổi" (China is a sleeping giant. Let her sleep, for when she wakes she will move the world.) Từ ngày lên ngôi Hoàng đế (1804) danh hiệu "Napoleon Đệ Nhất" đến nay, đúng 216 năm, lịch sử thay đổi. 

Gã khổng lồ China trở nên già nua, xương cốt rã rời, có chăng chỉ là một con "Hổ giấy" nằm thoi thóp chờ đi chôn. Câu nói của Napoleon chỉ cần đổi lại chữ đầu "China" bằng một chữ khác dễ nhớ hơn, ai cũng biết "America" ý nghĩa vẫn trọn vẹn, "Nước Mỹ là anh khổng lồ ngủ quên. Để yên cho anh ta ngủ, khi bị đánh thức nó sẽ thay đổi thế giới". Tập Cận Bình chơi dại, làm mất giấc ngủ của Mỹ! 

Ngày 4/7/2020 sắp tới, được thế giới biết đến là "The Fourth of July" hoặc "July 4th". Theo thống kê 2020 nước Mỹ có khoảng 331,002,651 triệu dân, sẽ long trọng kỷ niệm 244 năm Tuyên ngôn Độc lập (Declaration of Independence) ra đời. So với Trung Hoa, tự hào có hơn 5,000 năm lịch sử, thì Hoa Kỳ chỉ là một cậu bé không hơn, không kém. Nhưng là cậu bé "Phù Đổng" vươn vai, sẵn sàng vung gươm trên ngựa sắt, ra sa trường dẹp rợ "Hán cộng". 

Khởi đầu bằng chuyến viếng thăm Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa (People Republic of China) của Tổng thống Richard Nixon từ ngày 21-28/2/1972, chấm dứt hơn hai thập niên đóng băng trong giao thiệp ngoại giao giữa hai quốc gia. Trước áp lực của các phong trào chống chiến tranh Việt Nam trên nước Mỹ, và sự thèm khát lợi nhuận dựa vào dân số đông, giá nhân công rẻ của những nhà tài phiệt Hoa Kỳ. Tổng thống Richard Nixon hướng về Trung cộng tìm câu trả lời cho hai vấn đề hóc búa trên. Ông đạt được điều mong muốn! Chàng thanh niên Hoa Kỳ đầy sức lực, chiến thắng Đệ nhị thế chiến, cường quốc nguyên tử, sau cái bắt tay Nixon với Mao, và dự đại yến 118 món ăn, bắt đầu đi vào giấc "ngủ đông" theo điệu ru "xẩm" của anh Tầu phù, giấc ngủ kéo dài 48 năm. 

I. HOA KỲ, 48 NĂM NGỦ ĐÔNG
Giấc "ngủ đông" 48 năm (1972-2020) của Hoa Kỳ, chẳng khác gì câu chuyện huyền thoại "Từ Thức nhập Thiên thai" người Việt chúng ta. Khi tỉnh dậy, Từ thức không còn nhận ra cảnh xưa lối cũ! Trong 48 năm Trung cộng dùng thuốc mê pha chế theo công thức: a) Dân số đông, hơn một tỷ, chỉ cần mỗi người uống một lon Coca/ngày thì anh tài phiệt Mỹ thu vào từng bao tải đô la/ngày. b) Giá nhân công rẻ, vô cùng thuyết phục, để các ông bà chủ Mỹ ham lợi nhuận sẵn sàng bỏ rơi người đồng loại (công nhân Mỹ) đi về miền Viễn đông không phải khai thác vàng, nhưng để vắt mồ hôi lao động của đám nhân công trả lương chỉ bằng 1%-2% so với Mỹ. c) Hối lộ đám chính trị gia Mỹ. Nét đẹp trong văn hoá Á đông là tặng quà thể hiện lòng biết ơn, đừng quên cách đây gần 100 năm các thầy đồ dậy học sinh trong làng, không lấy tiền, mỗi dịp Tết đến, hay nhà thầy có giỗ kỵ, cha mẹ học trò đều đem đến biếu người con gà, kẻ đấu gạo, vò xôi... Nếu chỉ giữ ở mức độ đó thì tuyệt vời! Nhưng người Trung Hoa đã thay đổi để dùng làm lợi thế buôn bán cho mình, khi món quà giá trị cao nó biến thể thành "hối lộ". Nước Trung Hoa với nền văn hoá hằng ngàn năm, dưới chế độ cộng sản trở thành một "Trung cộng" vô cùng xấu xí. Nạn nhân đầu tiên của Mao Trạch Đông, không ai khác hơn là những chính trị gia quỷ quyệt hay ngây thơ Mỹ. Từ sau Nixon, các tổng thống kế vị, nếu không vướng vào chiến tranh với khủng bố, cuộc tấn công 9/11 vào hai toà tháp đôi World Trade Center, New York, hoặc tham chiến tại Iraq, Afghanistan, thì cũng ăn phải bùa mê thuốc lú của Trung cộng. Vì những lợi nhuận đầy hấp dẫn, các công ty Mỹ nối đuôi theo sau, tiến về "Viễn đông" với hơn một tỷ nhân công giá rẻ chờ đón! 

Dọn đường cho chuyến thăm Trung cộng năm 1972 của Tổng thống Nixon, ngày 25/10/1971, Liên Hiệp Quốc với phiếu chấp thuận của Hoa Kỳ đã chính thức đuổi chính quyền hợp pháp Cộng hoà Trung Hoa (Republic of China) ra khỏi ghế thành viên Hội đồng Bảo an LHQ, mặc dù Cộng hoà Trung Hoa là một trong những thành viên sáng lập ra Liên Hiệp Quốc từ năm 1945. Thay vào đó là Trung hoa Cộng sản (The People's Republic of China). Nước Trung Hoa tự do từ nay được nhiều người Việt biết đến dưới tên Đài Loan (Taiwan), thật ra, chỉ là một tên gọi theo kiểu cộng sản, lần lượt bị cô lập. 

Câu nói của Napoleon Bonaparte ám ảnh nhiều tổng thống Hoa Kỳ sau Nixon, không ai muốn hoặc dám đánh thức anh khổng lồ Trung cộng. Sự thật đau lòng, các chính trị gia Mỹ mới chính là nhóm ăn phải bùa mê "ngủ đông", không phải Trung cộng. Chính quyền cộng sản Trung Hoa biết rõ điều đó, trong khi người Mỹ mê man, họ tỉnh thức đi ăn cắp công nghệ cao cấp của Mỹ; gửi hằng trăm ngàn sinh viên qua Hoa Kỳ du học trong các ngành khoa học, số sinh viên Trung cộng theo học các phân khoa nhân văn, đố mà kiếm ra; cho công ty Mỹ vào đầu tư để tìm cách lấy bản quyền sáng chế; tặng hàng tỷ đô la cho các viện đại học Mỹ, xây các Viện Khổng Tử trong khuôn viên đại học, mua chuộc tài năng... Trong 48 năm Mỹ sơ hở phòng thủ, mê mải làm giầu, quá đủ thời gian để Trung Hoa cộng sản vươn lên vị trí thứ hai về kinh tế toàn cầu, và Tập Cận Bình nằm mơ về con đường tơ lụa mang tên "Một vành đai, một con đường" (One belt, one road) vòi bạch tuộc vươn ra tận Châu Phi... 

II. HOA KỲ TỈNH THỨC 
Giấc ngủ dài đến mấy cũng phải có lúc tỉnh! Ngủ chứ đâu phải chết? Năm 2020 khác với 1972, Nixon cũng như Mao Trạch Đông đã đi vào lịch sử! Bàn cờ thế giới hôm nay còn lại hai kỳ phùng địch thủ mang tên Donald Trump và Tập Cận Bình đối đầu sinh tử với nhau! Họ Tập đã đánh giá sai đối thủ Trump, dùng suy nghĩ "quan lại" Khổng Nho, thêm tính cộng sản nông dân Á Đông, thích "muôn năm trường trị". Đối đầu với anh tỷ phú Trump đầu óc "thực dụng" Mỹ, mời bạn tốt ăn đại tiệc, nhưng lại nói nhỏ "Tôi vừa tặng đàn em Syria của bạn mấy chục quả Tomahawk" nghe đến chói tai, long cả óc! Thật là buồn cười, một số nhà báo Mỹ đã hỏi Trump: "Tổng thống phê bình Trung cộng về việc họ che giấu bệnh dịch Corona virus, thế chừng nào ông mới thôi không gọi Tập Cận Bình là bạn tốt?" Bạn tốt là chuyện cá nhân, còn bệnh dịch bị che giấu là chính sách, tôi có thể không thích chính sách anh áp dụng, nhưng anh vẫn là bạn tốt của tôi.  

Cho đến giờ này, siêu vi khuẩn "Chinese virus" đã làm cả thế giới trở nên bất ổn. Thông tin của CDC ngày Thứ bẩy 9/5 cho biết toàn thế giới có 3,961,594 người nhiễm bệnh, 275.397 tử vong. Riêng tại Hoa Kỳ số bệnh nhân 1,284,708, và tử vong 77,201 người, dĩ nhiên theo thời gian con số này sẽ tăng lên! Vẫn chưa hề có một thông báo chính thức nào của Hoa Kỳ cũng như các quốc gia khác kết luận Trung cộng đã để sổng chuồng, hoặc cố ý dùng con virus làm vũ khí sinh học. Tuy nhiên, thuyết âm mưu thì tràn ngập, và mọi con đường tội lỗi đều hướng về Vũ Hán (Wuhan). 

Ngay từ ngày đầu ra tranh cử tổng thống, Donald Trump đã không ngần ngại nêu tên Trung cộng là đối thủ hàng đầu của nước Mỹ, không phải Nga. Trở thành vị tổng thống thứ 45 của Hoa Kỳ, ông đã giữ lời hứa, áp đặt chính sách đánh thuế cao lên hàng nhập khẩu Trung cộng, triệt hạ công ty Huawei, buộc Bắc Kinh phải ký thoả hiệp kinh tế giai đoạn I... Hạ anh khổng lồ Trung cộng không dễ, Trump còn phải đối đầu với đảng Dân chủ đòi truất phế ngay từ ngày ông chưa bước chân vào Toà Bạch Ốc! Quét sạch đầm lầy Washington D.C còn khó hơn tát cạn biển Đông, chính trị gia Mỹ thuộc cả hai đảng Cộng hoà và Dân chủ không thiếu gì những tay ăn bẩn, nhận hối lộ dưới nhiều hình thức vô cùng tinh vi của Tầu cộng! "Tát cạn đầm lầy" (Drain the swamp) thì đám quyền lực ngầm kéo nhau đi tù sao? Chưa kể một số truyền thông Hoa Kỳ chuyên chẻ sợi tóc làm tư để bắt lỗi Trump! Thành thật mà nói, một mình Tổng thống Donald Trump cho dù có được hai nhiệm kỳ, cũng không thể nào hạ nổi con quái vật Trung cộng, chỉ có thể làm nó yếu đi, suy sụp một thời gian, và sẽ quay lại khi Hoa Kỳ có vị tổng thống thứ 46! 

Gậy ông đập lưng ông, siêu vi khuẩn "Chinese virus" đã phản chủ, giúp Trump. Cho đến nay, chúng ta bắt đầu thấy rõ con quái vật Trung cộng trong cơn hấp hối. Lục phủ ngũ tạng tan nát! Ung thư giai đoạn chót! Nhiều vị đàn anh mà tôi có dịp nói chuyện đều nhận xét, "Chinese virus" vô tình trở thành vũ khí chính trị đánh Trung cộng lợi hại nhất của Hoa Kỳ, thuyết phục đồng minh Châu Âu, và rất nhiều quốc gia đứng cùng chiến tuyến với Mỹ không tốn một xu! 

Phải chăng đây là ơn lành Đấng Tối cao giúp thế giới thoát khỏi nanh vuốt cộng sản, cho dù đau lòng phải hy sinh rất nhiều anh chị em chúng ta. Hãy góp lời cầu nguyện, xin Thượng đế mở lòng nhân từ, đón những người ra đi trong vòng tay yêu thương của người. Cuộc chiến đánh tan đảng cộng sản Trung cộng, mang lại dân chủ cho những quốc gia còn bị chủ nghĩa xã hội cai trị hà khắc, phải chấp nhận hy sinh rất lớn. Cũng như hành trình tìm tự do của hằng triệu người Việt Nam, biết bao cha mẹ, anh chị em chúng ta đã đi vào lòng biển cả, chết mất xác trong rừng, thậm chí có những "thuyền nhân" lênh đênh trên Biển Đông đói khát và chọn lựa cuối cùng là "ăn thịt" xác chết đồng loại! Không làm gì có tự do miễn phí! 

III. TRUNG CỘNG TRƯỚC GIỜ LÂM TỬ 
Dấu hiệu quan trọng nhất mọi người có thể thấy, Trung cộng chỉ là con "Gấu Trúc" không hơn không kém, được Mỹ nuôi dưỡng từ năm 1972 khi Tổng thống Nixon qua thăm Hoa Lục. Anh bạn Đài Loan bị mời đi chơi chỗ khác, dọn chuồng cho Trung cộng vào Liên Hiệp Quốc. Từ đó giới cầm đầu Trung Nam Hải tự cho mình cái quyền ngang ngược, cắt đứt mọi giao thiệp ngoại giao của chính quyền Đài Loan với thế giới, bắt mọi quốc gia (kể cả Hoa Kỳ) phải công nhận chính sách một nước Trung Hoa, trong đó Đài Loan là một tỉnh của Trung cộng! Bốn mươi tám năm trôi qua, chẳng có cái gì là "muôn năm" cả! "Gấu Trúc" được tô son vẽ phấn thành cọp, hôm nay son phấn rã rời hiện ra chỉ là con "Hổ giấy". 

1. Ngày 1/5/2020, bà Kelly Craft, Đại sứ Hoa Kỳ tại Liên Hiệp Quốc trong một hàng Tweets nêu rõ Mỹ ủng hộ việc Đài Loan tái gia nhập Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) cùng cộng đồng 193 nước tại Liên Hiệp Quốc. Dấu hiệu bão tố cho Trung cộng, không thể nào một vị đại sứ có thể viết lên những dòng Tweets đi ngược lại chính sách của chính phủ. Bước đi ngoạn mục của chính quyền Tổng thống Trump, dọn đường cho một ngày không xa Đài Loan chính thức quay trở lại chiếc ghế cũ của mình. Và cũng không lâu, Hoa Kỳ sẽ vất bỏ chính sách một nước Trung Hoa, Đài Loan sẽ hiên ngang tung bay lá cờ Cộng hoà Trung Hoa trên toàn thế giới. Ngày đó không còn xa. 

2. Không như bạo quyền hèn hạ, bán nước csVN! Nữ Tổng thống Cộng hoà Trung Hoa (Republic of China) bà Thái Anh Văn (Tsai Ing-wen) sinh ngày 31 August 1956, thông minh và can đảm, lĩnh đạo 23,78 triệu người Đài Loan đối đầu với 1 tỷ 400 triệu dân Hoa Lục. Trung cộng nắn gân, cho máy bay xâm phạm không phận, Đài Loan nhanh chóng đưa phi cơ lên xua đuổi! Tốt nghiệp Đại học Luật tại Cornell Law School (Hoa Kỳ), Tiến sĩ Luật tại London School of Economics and Political Science (Anh Quốc) vị nữ lưu 64 tuổi đang trên đường phục hồi danh dự cho một nước Trung Hoa Tự do! Tập Cận Bình có giỏi đem quân vượt qua eo biển Kim Môn Mã Tổ? Trong khi Trung cộng bị cả thế giới nguyền rủa, thì bà Thái Anh Văn rực sáng với kết quả ngăn ngừa "Chinese virus", đến mức nước Nga và Tổng thống Putin phải gửi các bác sĩ qua Đài Loan để học! Trong khi csVN từng là đàn em của Nga, hiện nay vẫn tự hào chưa có người nào tử vong vì "Chinese virus", tại sao Putin lại không qua Việt Nam học? Hỏi tức là trả lời! Thông minh, dũng khí như thế, thì cỡ tiến sĩ chính trị đảng Lù Trọng Thắng xin đi bưng bô, chưa chắc đã xứng đáng! "Mình phải tồi tệ cỡ nào mà Nga nó chê?" Người liêm sỉ sẽ tự hỏi câu này. 

3. Hồng Kông, khúc xương mắc nghẹn của họ Tập! Từ 2019 - 2020, tuổi trẻ Hồng Kông, thông minh, sáng tạo và can đảm đã biểu tình hằng triệu người, thách thức tay sai Bắc Kinh. Trung cộng có dám đưa quân vào đàn áp, làm một "Thiên An Môn" thứ hai? Không một phản ứng quân sự nào xẩy ra, con "Gấu Trúc" già nua chỉ còn nằm thoi thóp nhìn với đôi mắt mất thần của kẻ sắp ra đi theo Mao! Cậu thanh niên 24 tuổi Hoàng Chí Phong (Joshua Wong) và hằng triệu sinh viên, học sinh Hồng Kông viết chúc thư cho cha mẹ và cùng nhau xuống đường đối đầu với Tập Cận Bình! Chính nghĩa có sức mạnh riêng của nó, khiến súng đạn, côn an, trở thành trò chơi trẻ con! Người Việt còn lương tri, hãy tự hỏi một Hoàng Chí Phong 24 tuổi, dám đương đầu với Tập Cận Bình, trở thành khuôn mặt quốc tế. Nhục nhã thế nào cho tổ tiên chúng ta khi tên Lù Trọng Thắng, cả triệu quân trong tay, có tầu ngầm Kilo, mà rúc đầu như con rùa không dám đối đầu tại Biển Đông? Nhục quốc thể! 

4. Siêu vi khuẩn "Chinese virus" sinh sau, đẻ muộn, mới vài tháng tuổi, đã quay lại làm hại ngay người và nơi đã sinh ra nó! Đúng là cả thế giới bị thiệt hại, không riêng gì Trung cộng. Đúng là Hoa Kỳ bị quay cuồng chóng mặt, số thất nghiệp trên 30,300,000 người trong năm tháng. Đúng là chỉ trong vòng vài tháng đầu năm 2020, số tử vong của người Mỹ đã cao hơn 20 năm tham chiến tại Việt Nam. Cho phép tôi có chút ý riêng tư dành cho bọn truyền thông thổ tả Mỹ khi so sánh nạn nhân của "Chinese virus" với số binh sĩ Hoa Kỳ hy sinh trong cuộc chiến Việt Nam. Chúng mày là một lũ khốn nạn trên cả mọi sự khốn nạn! Một bầy ngu mà nhân loại không còn ai ngu hơn! a) Chiến tranh Việt Nam do con người tạo ra, dựa trên ý thức hệ Quốc gia đối đầu với Cộng sản. b) "Chinese virus" không mang mầu sắc chính trị, vô hình, đánh tất cả mọi người không phân biệt bạn hay thù. Gây tổn thương cho cả thế giới! c) Đổ lỗi cho Trump là mù quáng và thiên vị. Con số người Mỹ tử vong vì bệnh "Cúm" dưới thời Obama cao hơn rất nhiều so với bệnh dịch hiện nay, sao không thấy aiđổ lỗi cho Obama? Hiến pháp Hoa Kỳ bảo vệ quyền tự do ngôn luận, chúng tôi tôn trọng những ý kiến khác biệt, bạn có quyền chửi nếu ghét Trump, nhưng chửi cho thông minh để không ai bắt bẻ. 

Quay lại vấn đề, nền kinh tế của Trung cộng thiệt hại vô cùng từ ngày nạn dịch xẩy ra. Đồng Nhân dân tệ mất giá, thị trường chứng khoán bốc hơi hằng trăm tỉ đô la Mỹ! 

4.1 Giám đốc điều hành Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) bà Kristalina Georgieva, trong cuộc họp báo chung của IMF và Ngân hàng Thế giới (WB) ngày 4/3, tuyên bố "Dự báo tăng trưởng của Trung cộng trong năm 2020 dưới 5,6%". 

4.2 Một báo cáo của Viện Đông Á thuộc Đại học Quốc gia Singapore, đưa ra con số bi quan, theo đó, Trung cộng có thể ghi nhận mức tăng trưởng âm 6,3% trong quý I năm nay so với quý I năm 2019. 

5. Trung cộng: Tứ vi địch thù. Tính cao ngạo cộng sản pha trộn mùi vị phong kiến Á Đông khiến Trung cộng thay vì nhanh chóng nhận lỗi, lại giở thói che đậy bưng bít theo kiểu đảng cộng sản. Đáng lý dùng nước chữa lửa, thì Tập Cận Bình lại hoa mắt, đem xăng đổ vào! 

5.1 Theo thăm dò của Pew Research từ ngày 3-29/3/2020 cho biết 66% dân Mỹ có nhận xét không tốt về Trung cộng, và 26% ngược lại. Trong cuộc phỏng vấn trên đài truyền hình ABC, Thứ hai 4/5, Ngoại trưởng Hoa Kỳ Mike Pompeo tuyên bố: "Trung cộng áp dụng lối tuyên truyền cổ điển cộng sản, bóp méo sự thật, nguy hiểm vô cùng" (China participated in a classic communist disinformation effort that created enorrmous risk). Chưa hết, nhà ngoại giao hàng đầu của Hoa Kỳ còn nói: "Rất nhiều chứng cớ rõ ràng, cho thấy con vi khuẩn Coronavirus đến từ phòng thí nghiệm sinh học tại Vũ hán" (Enormous evidence that coronavirus came from Wuhan lab). Có đại ký giả trong làng báo người Việt giở giọng bênh Trung cộng, đặt câu hỏi kém thông minh, "Pompeo nói có những bằng chứng cụ thể, tại sao không nêu ra?" Bình tĩnh, cách nói của nhà ngoại giao không giống như bọn chăn trâu ngoài đồng, ông Ngoại trưởng Mike Pompeop nêu ra câu hỏi "Tại sao Trung cộng không cho mở cuộc điều tra và phóng viên ngoại quốc tự do tường thuật, viên chức Trung cộng và các quốc gia khác sẽ làm việc tốt hơn khi thẳng thắn đối đầu với vấn đề" (Had China permitted its own and foreign journalists and medical personnel to speak and investigate freely, Chinese officials and other nations would have been far better prepared to address the challenge). Cho đến hôm nay 9/5 khi chúng tôi viết bài này, Trung cộng vẫn chưa hề cho phép Tổ chức Y tế Quốc tế (WHO) và phái đoàn Hoa Kỳ cùng các quốc gia khác đến điều tra tại Vũ Hán! Tại sao phải che giấu? Chỉ một việc này thôi, cũng đủ để cho người thông minh hiểu lời nói của Ngoại trưởng Pompeo. 

Vòng vây đang siết chặt qua mặt trận ngoại giao, Thượng Nghị sĩ đảng Cộng Hoà Lindsey Graham trả lời phóng viên Fox ngày Chủ nhật 3/5, "Quốc hội cân nhắc biện pháp phong toả Trung cộng vì bệnh dịch Coronavirus" (Congress weighs sanction against China over Coronavirus crisis). Tại Quốc hội Hoa Kỳ, các dân biểu chuẩn bị một dự luật đòi Trung Quốc phải bồi thường, một khi đã hết dịch, thậm chí một số thượng nghị sĩ còn đòi trừng phạt. 

Lần đầu tiên, chính phủ Hoa Kỳ bắt đầu điều tra những viện đại học nổi tiếng của Mỹ, đứng đầu là Harvard với những số tiền khổng lồ đóng góp từ Trung cộng: 93.7 triệu dollars, nhà trường nhận 2,270 sinh viên đến từ Trung cộng, họ thành lập cả phân viện Harvard tại thành phố Thượng Hải, tổ chức quỹ mang tên "Harvard China Fund"... và ái nữ của Tập Cận Bình tốt nghiệp viện đại học danh tiếng này. Chứng cớ quan trọng khác, theo AP ngày 28/1/2020, một Giáo sư Harvard đã che dấu chuyện nhận tiền và làm việc với Trung cộng bị bắt. Bản tin AP ngày 27/2/2020, giáo sư khác tại UT (University of Texas) cũng bị bắt cùng tội. Cũng đến từ AP ngày 11/7/2019, một giáo sư Đại học UCLA (University of California Los Angeles) ra toà nhận 219 năm tù về tội cung cấp bí mật về hoả tiễn cho Trung cộng... Nhiều trường đại học danh tiếng tại Hoa Kỳ đang phải khai báo với Bộ Giáo dục về những liên quan của họ với chính quyền Hoa Lục... Không trả lời trong 30 ngày, Bộ Giáo dục sẽ chuyển hồ sơ qua Bộ Tư pháp để điều tra. 

Quan trọng hơn cả, chính quyền Tổng thống Donald Trump đang thảo luận chính sách hạn chế một số kỹ nghệ liên quan đến quốc phòng, điện tử, y tế của Hoa Kỳ trong việc giao thương với Trung cộng, họ phải xin phép đặc biệt của chính phủ. Ngoài ra, cũng khuyến khích các công ty Mỹ rút ra khỏi Trung cộng, đầu tư ở những quốc gia thân thiện với Mỹ như Ấn Độ, Mexico, và các nước Châu Á. Điều này cho thấy, một làn sóng thất nghiệp rất lớn đang đánh vào nền kinh tế Trung cộng. 

Trong cuộc đối thoại với người dân, qua chương trình "Town Hall" trên truyền hình Fox, Chủ nhật 3/5, có một câu hỏi lý thú cho Tổng thống Trump, ông có lo ngại nếu Trung cộng không thi hành Thoả ước Kinh tế giai đoạn I, và mượn cớ đại dịch không mua nông sản Mỹ? Câu trả lời KHÔNG. “Nếu họ không mua, chúng ta sẽ chấm dứt thoả thuận, rất đơn giản” (If they don't buy, we'll terminate the deal. Very simple) có nghĩa là đánh thuế thêm vào hàng hoá TC. Chỉ một câu nói thôi, Bắc Kinh đã vội vàng đề nghị một cuộc điện đàm vào tuần tới giữa Đại diện Thương mại Hoa Kỳ Robert Lighthizer và Phó Thủ tướng Trung cộng Lưu Hạc. Theo thoả thuận, cả hai thương thuyết gia sẽ gập nhau sáu tháng một lần, và cuộc điện đàm đến sớm hơn thời hạn sáu tháng. Thế bí của Trung cộng! 

5.2 Chánh văn phòng Nội các Nhật Bản Yoshihide Suga cho biết, đại dịch "Chinese virus" đã cho nước này bài học lớn về sự nguy hiểm của việc phụ thuộc quá nhiều vào Trung cộng như nguồn cung cấp chính với nhiều loại sản phẩm, hàng hoá từ khẩu trang đến các phụ tùng xe hơi. Ông Yoshihide Suga cho biết 70% đến 80% khẩu trang y tế của Nhật đặt làm tại Trung cộng, khi nền kinh tế của họ đóng băng, công ty xe hơi của Nhật không thể mua phụ tùng và cũng phải tạm ngưng sản xuất! 

Theo Nikkei Asian Review, "... Nhật Bản dành gói cứu trợ kinh tế khẩn cấp hơn 240 tỷ yen (khoảng 2,2 tỷ USD) tháng này để giúp đỡ các công ty Nhật chuyển dây chuyền sản xuất về nước hoặc đa dạng hóa các cơ sở sản xuất đến khu vực Đông Nam Á". Chính phủ Nhật cũng đã phê duyệt ngân quỹ giúp đỡ cao nhất từ trước đến nay trị giá 108 nghìn tỷ yên (khoảng 989 tỷ USD), chiếm khoảng 20% GDP, để hạn chế thiệt hại kinh tế do dịch "Chinese virus". 

5.3. Cộng Hoà Liên bang Đức (Federal Republic of Germany) là quốc gia đứng hàng đầu trong khối Liên hiệp Châu Âu, với chính sách ngoại giao thân thiện với Trung cộng, luôn tránh né những tuyên bố chính trị có thể làm Hoàng đế Tập Cận Bình mất vui. Đó là chính sách của bà Thủ tướng Angela Merkel, người thường xuyên đối đầu với Tổng thống Donald Trump. Tuy nhiên, ý đảng (đảng bên Đức) không phải là lòng dân. 

Trong số báo ra ngày 15/4/2020, nhật báo BILD nhiều độc giả nhất nước Đức có bài viết tựa đề "Trung cộng đang nợ chúng ta những gì?" và đòi chính quyền Trung cộng phải bồi thường 149 tỷ Euro (160 tỷ USD). Trong đó hóa đơn rất chi tiết, nêu từng khoản mục của thiệt hại kinh tế do "Chinese virus" gây ra, chẳng hạn: 24 tỷ Euro cho doanh thu du lịch bị thiệt hại - 7,2 tỷ Euro cho ngành công nghiệp điện ảnh Đức - 1 triệu Euro mỗi giờ cho hãng hàng không Lufthansa của Đức - 2 tỷ Euro mỗi tuần cho hãng ô tô Volkswagen - và 50 tỷ Euro cho các doanh nghiệp nhỏ của Đức. Ngoài ra, trong hóa đơn cũng ghi rõ rằng, nếu GDP của Đức giảm 5,1% thì mỗi người dân Đức sẽ chịu thiệt hại khoảng 2.160 Euro. 

Bài báo viết, Trung Quốc phải chịu trách nhiệm về những thiệt hại này "Cũng bởi vì giới lãnh đạo Trung Quốc đã bưng bít thông tin quan trọng trong nhiều tuần", và "Trung Quốc đã vi phạm nghĩa vụ cung cấp thông tin cho Tổ chức Y tế Thế giới (WHO)". Trong bài, báo BILD cũng căn cứ vào lời Ngoại trưởng Mỹ Mike Pompeo nói về trách nhiệm của Trung Quốc. 

5.4. Tại Úc, thủ tướng Scott Morrison tuyên bố hôm 22/04 đã liên lạc với các nhà lãnh đạo Mỹ, Pháp, Đức để đề nghị mở "điều tra quốc tế về đại dịch". Ngay sau đó, Đại sứ Trung cộng tại Úc Cheng Jingye lên tiếng đe doạ chính quyền Canberra, Úc sẽ thiệt hại hàng tỷ đô la trong thương mại nếu theo đuổi chính sách đòi điều tra Trung cộng, du khách sẽ mất, sinh viên Hoa Lục không du học tại Úc, và người dân Trung cộng sẽ thôi uống rượu vang Úc... Lời đe doạ ngu xuẩn của tên Đại sứ Cheng Jingye đã tạo ra một làn sóng giận dữ, người dân Úc biểu tình đòi trục xuất hắn. Úc còn đi thêm một bước về quân sự, gửi chiến hạm đến Biển Đông cùng tham dự với hạm đội Hoa Kỳ. 

5.5. "Made in China" Giấc mơ vĩ cuồng của Tập Cận Bình là thống trị thế giới bằng sản phẩm Trung cộng, với khẩu hiệu "Made in China 2025". Ý họ Tập là thế, nhưng ý trời lại khác, còn năm năm nữa mới đến 2025, mà sản phẩm của Trung cộng đã khiến cả thế giới giật mình. Người Việt biết rất rõ về phẩm chất của hàng hoá "Made in China" hơn ai hết! Dưới đây là kinh nghiệm mới của thế giới: 

* Vương quốc Anh cho biết: 17,5 triệu bộ xét nghiệm "Chinese virus" đặt mua từ Trung cộng không đủ tốt để dùng. Theo Giáo sư John Newton, Giám đốc Y tế công cộng Anh, trả lời báo Times ngày 6/4 cho biết "Các bộ xét nghiệm của Trung cộng chỉ tìm ra kháng thể ở những bệnh nhân có “số lượng virus rất lớn”. Tuy nhiên, Anh cần bộ xét nghiệm có thể phát hiện kháng thể ở những người bị nhiễm virus nhưng biểu hiện nhẹ, và theo giáo sư Newton, các xét nghiệm của Trung cộng là “Không đủ tốt để có thể dùng ở quy mô lớn”. Theo NBC News 30/4 cho biết, "Ngày 13/4 nhóm bác sĩ và các nhà quản lý y tế cao cấp nước Anh nêu ra: "250 máy thở Anh mua từ Trung cộng có nguy cơ gây ra tác hại cho bệnh nhân, kể cả tử vong... Đường dẫn oxy của các máy thở này không thể lau rửa đúng cách, thiết kế lạ, hướng dẫn khó hiểu, và được chế tạo dùng trong xe cứu thương chứ không phải bệnh viện!" Các máy thở hiệu Shangrila 510 của Công ty TNHH Bắc Kinh Aeonmed, một trong những nhà sản xuất máy thở lớn của Trung Cộng. 

Các bác sĩ Anh nhấn mạnh: “Chúng tôi mong muốn những chiếc máy này bị thu hồi và thay thế bằng các thiết bị có khả năng cung cấp thông khí cho bệnh nhân của chúng tôi trong việc điều trị hồi sức cấp cứu”. 

* Vào cuối tháng 3/20, Cộng hòa Séc thông báo có tới 80% trong số 150.000 bộ xét nghiệm "Chinese virus" mà nước này mua từ Trung cộng bị lỗi. 

* Tây Ban Nha cũng phải loại bỏ một lô hàng bộ xét nghiệm mua từ Trung cộng sau khi tìm ra, các xét nghiệm chỉ chính xác 30%. 

* Uy tín cộng sản một lần nữa tuôn chẩy xuống cống! Tháng 3/20, Trung cộng tuyên bố sẽ tặng thiết bị y tế cho Ý. Tuy nhiên, trái với lời hứa, Ý đã phải bỏ tiền mua, và theo tờ Spectator, lô hàng mà Ý mua lại chính là những thứ mà nước này đã tặng cho Trung cộng khi bắt đầu đại dịch. Đểu giả hết chỗ nói! 

Ý là quốc gia đầu tiên trong khối Liên hiệp Châu Âu, dân số 60,317,116 người (2019), tham dự chương trình "Một vành đai, một con đường", mở cửa đón số đông công nhân viên Trung cộng. Ngài Thủ tướng Ý, ông Giuseppe Conte, nhanh chóng nhận ra anh bạn phương đông mới, ngoài thói quen ăn to, nói lớn, khạc nhổ bừa bãi còn đem thêm món quà không mong muốn, siêu vi khuẩn "Chinese virus". Thành phố Prato tại Ý là địa chỉ của hơn 50,000 công nhân đến từ Trung cộng, số người này khiến nước Ý đứng đầu danh sách nhiễm siêu vi khuẩn "Chinese virus" và tử vong nhiều nhất tại Châu Âu. Kết quả đầu tiên của chương trình "Một vành đai, một con đường", bài học vỡ mặt cho Thủ tướng Giuseppe Conte. 

KẾT LUẬN. 
Khi bị sa lầy, rơi vào vũng bùn, ai trong chúng ta cũng có lúc gập! Cách sinh tồn hay nhất là "Bình tĩnh" suy nghĩ, tìm những gì có thể bấu víu để thoát ra. Bài "Mưu sinh thoát hiểm" căn bản. 

Trung cộng dưới sự lĩnh đạo của Hoàng Đế Tập Cận Bình làm ngược lại! Bị cả thế giới lên án, nghi ngờ, tẩy chay, đòi bồi thường thiệt hại... Khôn ra, Trung cộng cần tỉnh táo, nhận lỗi (điều này rất khó với văn hoá Trung Hoa, cho là mất mặt) đề nghị bồi thường, sửa chữa. Họ cho bộ máy tuyên truyền của đảng cộng sản làm việc ngày đêm, cố tình đảo ngược tình thế! Đổ lỗi cho lính Mỹ, cho Pháp, các nhà ngoại giao đưa ra những tuyên bố ngạo mạn, khiêu khích cả thế giới! 

Chúng ta hiểu, Trung cộng cần trấn an dân chúng, đánh trống khua chiêng, bài bản sơ đẳng của chủ nghĩa cộng sản qua chính sách "ngu dân". Họ quên đi, các hãng xưởng nước ngoài rút ra khỏi Hoa lục, thì đám một tỷ bốn trăm triệu dân lấy gì mà nhét vào bao tử? Đứa con hoang csVN ngu cũng không kém gì, chúng hân hoan khoe con số người tử vong của Hoa Kỳ đứng đầu thế giới, tuyên truyền dân chúng Mỹ thất nghiệp cao, không có thịt mà ăn, phải vào rừng săn bắn... Một nữ học viên của tôi tại Việt Nam lên tiếng, "Nếu dân Mỹ thất nghiệp, thì tụi em bán sản phẩm cho ai?" Nghịch lý lớn nhất tại Việt Nam, người thông minh như em không có quyền, và bọn lãnh đạo là một lũ ngu! 

Càng quậy, càng lún sâu xuống bùn! Giờ đây đã chìm qua khỏi ngực rồi! Hàng triệu triệu công nhân Hoa Lục rơi vào thất nghiệp. Danh hiệu cơ xưởng sản xuất toàn thế giới không còn nữa... Một trật tự mới được thiết lập lại cho nhân loại! Chủ nghĩa cộng sản cáo chung! Có sống được qua cơn đại hoạ này, thì Trung cộng sẽ trở thành một phế nhân, mất hết mọi ảnh hưởng. 

Còn tương lai đảng csVN ra sao? Vua chết, Chúa cũng băng hà! Thằng "con hoang" Ba Đình mất chỗ dựa lớn nhất. "Hàng sống, chống chết" lịch sử lập lại sau 45 năm. 

10.05.2020

Sunday, May 10, 2020

Việt Cộng - Việt Cộng - Nhạc Sĩ Lê Dinh


Hai tiếng này, tôi không hiểu sao, cho đến ngày nay, nó trở thành hai tiếng xấu xa, kinh tởm nhất trong số những danh từ để ám chỉ những hạng người mà ai ai cũng oán ghét, hận thù và muốn xa lánh. Nhưng hai tiếng Việt Cộng nguyên thủy đâu có gì là xấu xa, nó chỉ là một danh từ ghép thường thôi, như rừng núi, biển khơi, đồng áng… nhưng theo thời gian biến đổi, nó trở thành một danh từ ghê tởmrùng rợn lúc nào chúng ta không hay.
Nhạc sĩ Lê Dinh
Nếu ai chỉ một tên nào đó mà nói“Mầy là thằng Việt Cộng”thì có nghĩa người đó là một người xấu xa nhất trong xã hội hiện nay. Chẳng thà chửi cha người ta, người ta không giận bằng chủi “Mầy là thằng Việt Cộng”. Như vậy đủ biết hai chữ Việt Cộng bị người đời thù ghét như thế nào rồi. Mà nghĩ cũng đúng thôi.

Nhớ lúc tôi còn nhỏ, năm tôi 11 tuổi, còn học ở trường Tiểu học Vĩnh Lợi, cách làng Vĩnh Hựu của tôi chừng ba cây số. Mỗi sáng thứ hai đầu tuần, mẹ tôi phải đưa tôi đến trường và tôi lưu trú tại nhà dì tôi cho đến cuối tuần mới trở về Vĩnh Hựu. Một buổi sáng thứ hai đầu tuần, cũng như mọi khi, mẹ tôi xếp đâu 2 chục trứng gà vào một cái giỏ để khi đưa tôi đến trường xong là mẹ tôi ra chơ bán 2 chục trứng gà đó, lấy tiền mua các thức ăn khôkhác. Hai mẹ con đang đi, độcòn nửa đường là tới làng Vĩnh Lợi, thình lình trong một bụi cây rậm rạp, có một người mặc đồ đen, tay cầm khẩu súng ngắn sáng loáng, nhảy ra chận mẹ con tôi lại, quát to: Đứng lại! Anh ta đưa họng súng ngay truớc trán mẹ tôi, rồi đưa sang qua tôi, quơ qua quơ lại trên đầu tôi, hỏi mẹ con tôi có phải đem trứng ra chợ để bán cho Tây không? (Lúc đó, ở tại chợ Vĩnh Lợi, ngay phía bên kia đầu cầu sắt, có một cái đồn của người Pháp đóng tại đó). Mẹ tôi run run nói: 
- Dạ thưa ông, đâu phải, tôi đem trứng này ra chợ bán để lấy tiền mua thức ăn. 
- Chứ không phải mẹ con bà đem lương thực cung cấp cho Tây sao?
- Dạ thưa ông, đâu có phải như vậy.
- Thôi lần này tôi tha cho mẹ con bà đó, nhưng giỏ trứng thì bị Ủy ban tịch thu. Nhớ lần sau, còn gặp mẹ con bà đem trứng ra chợ như vậy nữa là tôi sẽ bắn bỏ. 
- Dạ mẹ con tôi đội ơn ông.

Thật hú hồn hú vía. Lần đầu tiên trong đời, tôi mới nhìn thấy khẩu súng lục. Sao nó uy dũng, hiên ngang, trông rất dễ sợ. Và cũng lần đầu tiên trong đời tôi mới biết đó là những kẻ gọi là Việt Minh, những người mặc đồ đen, đầu quấn khăn rằn, rồi sau này trở thành Việt Cộng và hai chữ Việt Cộng đã ám ảnh tôi từ suốt thời bé thơ cho đến khi khôn lớn.

Nếu không có lần bị đón đường, bị đe dọa bắn bỏ hôm đó, tôi đã trở thành một tên Việt Minh từ thời trẻ dại này rồi. Tôi còn nhớ rất rõ, ở tuổi 11, 12, tôi say mê những bài hát êm đềm, như:
“Còn đâu trên chiến khu trong rừng chiều
Bên đèo lắng suối reo, ngàn thông reo
Còn đâu trên chiến khu trong rừng chiều
Bên đèo đoàn quân réo, đạn bay vèo…”

Hay hùng dũng, như:
“Mùa thu rồi ngày hăm ba, ta ra đi theo tiếng gọi sơn hà nguy biến…”
Hoặc: 
“Đoàn giải phóng quân một lòng ra đi
Nào có sá chi đâu ngày trở về…”
Và còn nữa:
“Nào anh em ta cùng nhau xông pha lên đàng
Kiếm nguồn tươi sáng…”

Hay là những bài thơ mà giờ đây hơn 60 năm qua, tôi vẫn còn nguyên trong trí nhớ: 
“Tôi muốn tôi là một cứu thương
Cạnh theo chiến sĩ đến sa trường
Nằm lăn trên lá hay rơm ủ
Băng trắng đầu mình những vết thương”

Thật là lãng mạn, thật là dễ thương. Làm sao mà tôi không bị quyến rũ bởi nét nhạc, lời thơ như vậy được. Cho nên tôi có ý nghĩ là mình sẽ phải theo mấy anh lớn để được vào bưng, được nghe tiếng suối reo, ngàn thông reo, được nằm lăn trên lá hay rơm ủ, được nữ y tá săn sóc vết thương… Rồi một ngày nọ, tôi được theo đoàn biểu tình đi bộ từ làng Vĩnh Hựu của tôi lên tới tỉnh Gò Công, cách xa làng tôi 14 cây số, để gọi là… ủng hộ Việt Minh. Thức dậy từ 3 giờ khuya, chuẩn bị cơm vắt muối mè, tập hợp lại rồi tháp tùng đoàn người, đi theo nhịp trống quân hành “rập rập thùng, rập rập thùng”… lội bộ suốt 14 cây số, nhờ vừa đi vừa hát “Nào anh em ta cùng nhau xông pha lên đàng”, cho nên thằng con nít 11 tuổi như tôi, khi đến nơi, nào có thấy chút mệt mỏi gì đâu? Nhưng sau lần gặp gã Việt Minh với khẩu súng giết người đó, tôi đã bừng tỉnh giấc mơ bỏ học, trốn cha mẹ để ra bưng biền.

Việt Cộng! Chỉ hai tiếng thôi, nhưng sao thiên hạ hoảng hốt, kinh hoàng khi nghe đến nó. Năm 1954, gần một triệu đồng bào miền Bắc, cũng vì hai tiếng này mà phải bỏ hết của cải, quê hương, làng xóm, mồ mả ông bà để chạy vô miền Nam xa lắc xa lơ, trốn khỏi bè lũ Việt Cộng. Năm 1975 cũng vậy, vì hai tiếng này mà hơn hai triệu người dân miền Nam phải liều chết, bằng đủ mọi cách để lánh xa loài quỷ dữ. Ở thôn quê miền Nam, khi nghe mấy tiếng “ViệtCộng về” hay “Mấy ổng về” là bà con gồng gánh, già trẻ, bé lớn chạy trối chết về phía thành phố để trốn khỏi bọn Việt Cộng. Rồi nào Việt Cộng pháo kích vào thành phố, vào quận lỵ giết hại dân lành, giết hại trẻ thơ nơi trường học. Việt Cộng đào lộ, đấp mô, đặt mìn, phá cầu…Còn Việt Cộng ngày nay thì ngoài tham nhũng còn tội bán nước, buôn dân, bàn tay chúng phạm trăm ngàn thứ tội ác. Việt Cộng ngày nay bán rừng, bán biển, bán giang sơn cha ông cho Tàu, Việt Cộng ngày nay độc ác, tàn nhẫn với dân chúng, nhưng co ro, cúm rúm trước thằng Tàu như sợ ông nội, ông cố của chúng, bắt dân bỏtù nếu dân đứng lên yêu nước chống lại lũ Hán xâm lăng.

Rồi tôi miên man suy gẫm, không biết những tên như nguyễn Tấn Dũng, rương Tấn Sang, guyễn Phú Trọng nghĩ sao - nhưng không biết những tên này có biết suy nghĩ không – chúng có thấy rằng sao mình đi đến đâu, thiên hạ bỏ chạy hết vậy? Mình giành được phân nửa xứ sở miền Bắc, đáng lẽ dân chúng phải ở lại với mình để kiến thiết xứ sở chứ, sao gần cả triệu người lại bỏ chạy vào Nam. Rồi mình cướp được luôn phân nửa miền Nam còn lại, thiên hạ lại ùn ùn bỏ chạy nữa, cả hơn hai triệu người xa lánh mình. Tại sao và tại sao? Chúng không tự đặt câu hỏi đó với chính chúng sao? Mình đi đến đâu thì người ta chạy trối chết khỏi nơi đó. Mình là thứ gì vậy? Nhìn hình ảnh cuộc di cư năm 1954, trên những chiếc tàu há mồm, nhìn những gương mặt hớt hơ hớt hãi, mất hồn, chạy đôn chạy đáo để rời khỏi Saigon tháng tư năm 1975, rồi nhìn những cảnh liều chết vượt biển lên đến cao điểm, từ năm 1975- 1980, nếu chúng là người, chúng phải suy nghĩ chứ? Mình cũng là người như họ, đầu, mắt tay chân cũng đầy đủ như họ, tại sao họ sợ mình mà chạy hết như thế? Mình có phải là quỷ dữ hay ác thú gì đâu?

Nhưng tôi nghĩ, Việt Cộngcòn đáng sợ hơn là quỷ dữ nữa. Nhìn lại, từ cái thời bé thơ, thuở mà mẹ con tôi đem hai chục trứng gà ra chợ bán để có tiền mua thức ăn cho gia đình, đến ngày nay, đã hơn 60 năm trôi qua, tôi cảm thấy rùng mình, ghê sợ. Từ những việc bắt người cho mò tôm, thả xác trôi sông thuở đó, cho đến những vụ lường gạt, gian dối cướp giật của Việt Cộng ngày nay, nhìn sự dã man tàn ác của Việt Cộng đối với người dân cùng chung máu mủ … thật không thể nào tưởng tượng nổi. Quỷ chỉ nhát, chỉ hù người ta thôi, chứ không hại người ta, mà nếu quỷ có hại thì chỉ hại một người thôi. Còn Việt Cộng hại cả một dân tộc, tiệu diệt tất cả, đất đai, sông biển, núi rừng không còn, nhưng đó là nói về mặt những gì còn nhìn thấy được. Còn về mặt không nhìn thấy được thì là Việt Cộng tàn phá cả đạo đức, dung dưỡng tội ác, giết chết sự trong trắng trong lòng trẻ thơ, đưa nhiều thế hệ con em chúng ta vào vòng tối ám, dạy chúng dối trá, dạy chúng tội ác… 

Nhưng như vậy cũng chưa đủ. Những nguời đã quá sợ chúng mà bỏ xứ ra đi, để xứ cho chúng ở cũng chưa được yên thân. Chúng còn cho tay chân bộ hạ, núp bóng dưới danh nghĩa này, danh nghĩa nọ, chạy theo ra ngọai quốc để quyết hành hạ những người tỵ nạn Cộng sản này cho đủ… 36 kiểu của chúng. Thật trời không dung, đất không tha. Ngày xưa, chúng đã chiếm được phân nửa nước Việt Nam, tưởng đâu rằng chúng cùng miền Nam thi đua làm cho dân giàu nước mạnh, nhưng như chúng ta đã biết, Việt Cộng cho đến 1975, còn chưa thấy cái thang máy “biết tàng hình” là gì, chưa được nhìn chiếc đồng hồ “12 trụ, 2 cửa sổ, không người lái” là gì, không hiểu cái bồn cầu “để rửa rau” hay để làm gì, trong khi miến Nam lúc đó đã là một trong những quốc gia tân tiến ở Đông Nam Á châu. Rồi lòng tham vô đáy, thực hành chủ nghĩa Cộng sản toàn cầu của chúng, chúng cướp luôn miền Nam. Thiên hạ lại bỏ chạy, chúng rượt theo ra đến ngọai quốc để áp dụng… 36 kiểu lên đầu lên cổ người đã sợ chúng mà bỏ chạy 36 năm trước. 

Nếu tôi có làm anh muôn vàn bực tức, xin anh cứ chửi tôi là thằng mất dạy, thằng láu cá, thằng bỉ ổi, thằng đê tiện, thằng vô học, thằng… thằng gì cũng được, hay bảo tôi là thằng không cha không mẹ, hay là thằng do… con gì sanh ra cũng được nốt, nhưng xin đừng bảo tôi là Việt Cộng. Mầy là thằng “Việt Cộng”, hai tiếng này nặng lắm, anh biết không? Nói như thế là anh chửi tôi đấy, mà chửi tôi thât nặng, đó là tiếng chửi ghê gớm nhất, đáng sợ nhất trong nhữngtiêng chửi đương thời.Vì hai tiếng này đồng nghĩa với ác nhân, hung đảng, ác quỷ, ác tinh, man di, mọi rợ, lưu manh, gian xảo, côn đồ, thảo khấu… , lọai quỷ quái tinh ma, nghĩa là bọn trời đánh thánh đâm, trời tru đất diệt.
Lê Dinh

Tuesday, May 5, 2020

Cứ khoảng tháng Tư là tôi lại nhìn thấy tấm hình này xuất hiện đâu đó trên mạng xã hội.

 Một người lính Bắc Việt ở nhà thờ Đức Bà Sài Gòn. 
Ảnh: Herver Gloaguen
Một người đàn ông trong bộ quân phục bạc màu, đôi chân chai sạn đi dép lê cũ bằng nhựa, quỳ trên bậc thềm Nhà thờ Đức Bà Sài Gòn. Tấm hình (được cho là) “một người lính Việt Cộng trong những ngày đầu tháng Năm 1975”. 
Tạm gác qua một bên chuyện anh là ai, cái dáng người nhìn phía sau cũng thấy sự chân chất và nghèo khó, đơn độc và ngoan đạo, nổi bật trước những người quần áo chỉnh tề sạch sẽ ngồi trong nhà thờ, ánh sáng từ ngoài cho thấy những đốm sáng phía xa của bàn thờ nơi Chúa hiện diện.
Không biết vì sao anh không ở phía trong nhà thờ, nơi mà mọi người đều bình đẳng dù giàu hay nghèo, sang hay hèn, mà lại quỳ ở ngưỡng cửa ngôi nhà của Chúa? Điều gì ngăn cản anh bước vào đó?
Vì anh tình cờ nhìn thấy ngôi giáo đường trong giờ lễ sáng? Vì anh chỉ ghé qua được giây lát? Vì đã lâu anh không đến nhà thờ nên ngại ngần? Vì trang phục của anh không được chỉnh tề? Vì sao...?
Anh nghĩ gì giây phút đó? Anh gửi đến Chúa lời gì, ước mong gì? Anh nhớ gì, miền quê xa gác chuông nhà thờ vươn lên giữa những mái rơm rạ bình yên, tiếng chuông chiều lan xa giục ai đó trở về, ký ức quê nhà cùng gia đình đi lễ ngày chủ nhật, đêm giáng sinh đến nhà thờ với người bạn gái...?
Dẫu đây chỉ là một khoảnh khắc không thể nói được tất cả, nhưng mỗi khi nhìn tấm hình ấy tôi lại nghẹn ngào...
Khi người lính trẻ quỳ trước cửa nhà thờ Đức Bà Sài Gòn, ở nơi nào đó chắc mẹ của anh mừng lắm vì chiến tranh đã chấm dứt, bà đang trông ngóng ngày con trai trở về, bà sẽ được ôm lấy mái đầu xanh kia như lúc còn thơ bé. Và người con trai trong chiếc áo lính bạc màu sẽ ôm lấy bà trong vòng tay lành lặn. Ơn Chúa, con đã trở về!
Tôi nhớ đến một tấm hình khác: những anh bộ đội trẻ ngồi nghỉ ngơi quanh đài phun nước trong Dinh Độc Lập, hồn nhiên thò tay chân xuống nước rửa ráy sau một chặng đường dài của ngày chiến tranh cuối cùng. Tấm hình cũng được nhiều người chia sẻ kèm những lời bình phẩm vẻ quê mùa không biết thế nào là văn minh thành phố.
Những anh bộ đội trẻ này có lỗi gì, khi lần đầu được nhìn thấy một đô thị lớn nhất Đông Nam Á lúc đó? Họ, từ nhỏ chỉ ở nhà quê, bước chân đầu tiên ra khỏi lũy tre làng là đi bộ đội, vào rừng núi, chưa từng biết thế nào là cảnh quan, tiện nghi thành phố, ngay cả nhiều vị chỉ huy của họ cũng vậy...
Những tấm hình như vậy càng làm tôi thương họ hơn, những “người nhà quê” chất phác luôn bị cuốn nhanh vào vòng xoáy của các cuộc chiến tranh, những người chiếm số đông trong xã hội nhưng thời nào cũng phải chịu thiệt thòi về tất cả so với “người thành phố”. Mà có người thành phố nào không có một “nhà quê” thật sự hay trong tâm tưởng dù nhiều đời xa quê. “Quê hương nếu ai không nhớ...”
Tấm hình anh bộ đội từ một làng quê xứ đạo miền Bắc quỳ trong nhà thờ hay bức hình những anh lính trẻ hồn nhiên quê mùa giữa Dinh Độc Lập.... đều làm tôi chạnh lòng... Từ những ngày bình yên đầu tiên sau mấy chục năm chiến tranh đến nay đã hơn bốn thập kỷ hòa bình rồi... vẫn còn đó sự ngăn cách giữa những người Việt Nam mà có khi chỉ qua một vài tấm hình như thế cũng bộc lộ ra, đau như một vết cứa sâu, sắc ngọt....
Nguyễn Thị Hậu

Giải Phóng


Nếu giải phóng là gạt bỏ những trói buộc thì sự kiện 30 tháng 4 năm 1975 đã giải phóng nhiều người tham gia hoặc có liên quan đến công cuộc mệnh danh “giải phóng”.
***
Càng ngày sự tự hào của Đảng CSVN về “công cuộc giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước” càng giảm.
Càng ngày càng nhiều người thuộc “bên thắng cuộc” trải lòng – kể lại công khai, chính xác những gì mà họ biết một cách tường tận hay những gì mà họ cảm nhận về công cuộc “giải phóng”.
***
Dịp 30 tháng 4 năm nay, facebooker Võ Đắc Danh – con của một “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”, người có chồng và hai con trai hy sinh trong công cuộc “giải phóng” – kể rằng, sự hãnh diện trong ông vì những đóng góp của cha anh mình cho cách mạng chỉ kéo dài chừng hai năm. Sự hãnh diện ấy bị bào mòn từ việc mẹ ông, sau một thời gian dài giấu lúa nuôi cách mạng, phải tiếp tục giấu lúa để không bị cách mạng tịch thu. Sự hãnh diện tiếp tục sụt giảm khi ông chứng kiến một người bạn phải bỏ dở việc học vì gia đình bị quy kết là tư sản, mất nhà và những căn nhà bị tịch thu như thế được cấp lại cho những bạn bè mà cha mẹ tham gia công cuộc “giải phóng”...
Những chuyện như thế càng ngày càng nhiều và đó là lý do Võ Đắc Danh liên tục từ chối gia nhập Đảng CSVN để được “qui hoạch” làm lãnh đạo. Trong một status chừng vài trăm chữ với tựa là “Giải phóng để làm gì” trên trang facebook của mình, Võ Đắc Danh kết luận: “Nếu như năm 1975 tôi hãnh diện vì ‘lý lịch đỏ’ thì bây giờ, sau 42 năm, tôi hãnh diện vì quyết định từ chối vào đảng của mình”.
Facebooker Nguyễn Quang Lập – một nhà văn nổi tiếng - đăng lại status “Sài Gòn giải phóng tôi” mà ông từng viết hồi năm ngoái. Nguyễn Quang Lập tròn 19 tuổi đúng vào ngày 30 tháng 4 năm 1975. Nhờ sự thông thương giữa Nam với Bắc, cậu sinh viên miền Bắc – nơi khởi xướng và kết thúc thành công “công cuộc giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước” – cùng bạn bè đồng lứa mới biết đến bút bi, mì gói và máy cassette.
Cũng kể từ đó thành viên của “gia đình bảy đảng viên cộng sản” mơ được đến Sài Gòn. Tháng 8 năm 1976, khi vào Sài Gòn thăm người bác ruột, buổi sáng đầu tiên tiếp xúc với dân chúng Sài Gòn, Nguyễn Quang Lập sửng sốt khi thấy bà chủ tiệm tạp hóa thưa, gửi với khách, bỏ hàng hóa vào bọc nylon, cột lại cẩn thận… Nguyễn Quang Lập tiếp tục sững sờ khi thấy trong đống sách cũ bày bán trên vỉa hè có cả “Tư bản luận”, “Hành trình trí thức” của Karl Mark do các nhà xuất bản ở Sài Gòn in và phát hành từ thập niên 1960.
Facebooker Nguyễn Quang Lập kể rằng ông chỉ có 30 buổi sáng như thế ở Sài Gòn, nhiều chuyện tưởng như rất nhỏ nhưng lại tạo nơi ông những cảm nhận lớn lao, khác thường. Vào thời điểm đó, ông không cắt nghĩa được đó là gì song khi quay ra Hà Nội, ông bỗng sống khác đi, nghĩ khác đi, nói khác đi. Tuy bạn bè ngày đó gọi ông là thằng hâm, thằng lập dị nhưng ông “rất vui vì biết mình đã được giải phóng”.
Nguyễn Quang Lập viết “Sài Gòn giải phóng tôi” sau khi bị tạm giam gần ba tháng với cáo buộc “tuyên truyền chống nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam” rồi được phóng thích vì đã “cam kết từ bỏ hoạt động vi phạm pháp luật để tập trung vào lĩnh vực văn học nghệ thuật, phục vụ xã hội”.
Khác với Võ Đắc Danh và Nguyễn Quang Lập – chỉ có “quan hệ liên đới”, facebooker Đinh Hữu Hanh là người trực tiếp cầm súng, tham gia “công cuộc giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước”.
Đinh Hữu Hanh chỉ có chừng 700 người bạn trên facebook. Đa số bạn bè của Đinh Hữu Hanh hoặc là cựu chiến binh như ông, hoặc là thân nhân của các cựu chiến binh.
Trang facebook của Đinh Hữu Hanh đáng chú ý vì nó là nơi đăng “Ký ức một thời bi tráng” – thời người Việt được Đảng CSVN điều động từ Bắc vào Nam thực hiện công cuộc “giải phóng”.
Ký ức một thời bi tráng” do Đinh Hữu Hanh viết có nhiều kỳ - hiện đang ngừng ở kỳ thứ 29.
“Ký ức một thời bi tráng” có nhiều điểm đặc biệt. Nó được những độc giả vốn là đồng đội cũ của Đinh Hữu Hanh “giám sát”, góp ý trực tiếp để tác giả sửa chữa, bổ sung. Từ câu chuyện của những giảng viên, sinh viên Đại học Sư phạm Vinh bị biến thành lính, tới hoạt động của Trung đoàn 6, Quân khu Trị Thiên từ 1972 đến 30 tháng 4 năm 1975,… làm người ta vừa ngậm ngùi, vừa ngỡ ngàng, song đáng chú ý nhất vẫn là những bình luận. Mức độ của sự cay đắng nơi những người lính “giải phóng” tăng dần, không có điểm dừng từ lúc bị buộc cầm súng cho tới nay.
Đọc “Ký ức một thời bi tráng”, Hồ Thái Hà – một facebooker từng là đồng đội của Đinh Hữu Hanh, giống như Đinh Hữu Hanh, từng bị gọi nhập ngũ và điều vào Nam, cảm thán bằng thơ như thế này: “Chín người chết sáu còn ba. Thế là ta ‘thắng’ địch ‘thua’ rõ ràng. Ba mươi năm cuộc đao binh. Nồi da nấu thịt để giành ‘tự do’. Tự do bỏ xác nơi mô. Tự do bệnh tật tự do đói nghèo”.
Chưa biết đến lúc nào thì “Ký ức một thời bi tráng” hoàn tất nhưng facebooker Nguyễn Kỳ Nam – một hậu sinh – đã gom các kỳ của hồi ký này vào một chỗ và giải thích lý do là vì: Những ngày này ký ức của những người lính năm xưa lại ùa về. Có niềm vui và cả những nỗi buồn. Có nụ cười, có nước mắt cùng cả sự hối tiếc. Nhiều người lính ở cả hai phía đã nhận ra kẻ thù của họ là ai và cuối cùng chỉ có nhân dân chúng tôi là người thua cuộc.

Saturday, May 2, 2020

HỒI ỨC CỦA MỘT NGƯỜI MỸ VỀ CẤP CHỈ HUY QUÂN LỰC VIỆT NAM CỘNG HÒA TRONG NHỮNG NGÀY THÁNG 4.1975 PHẠM PHONG DINH

Đa số sách báo Mỹ viết về chiến tranh Việt Nam không tường thuật nhiều về những ngày, những giờ phút cuối cùng của Miền Nam một cách chính xác. Điều dễ hiểu là, những người Mỹ làm việc tại Miền Nam đã được di tản nhiều ngày trước khi quân đội Bắc Việt vào Sài Gòn, nên những chi tiết về giờ thứ 25 rất ít được ghi nhận. Tuy nhiên, cũng có vài tác phẩm viết lại những sự việc xảy ra những ngày cuối tháng Tư, như cuốn Goodnight Saigon của Charles Henderson, Decent Interval của Frank Snepp, hay cuốn Last Man Out của James E. Parker.
Tác phẩm Goodnight Saigon (Giã Biệt Saigon) nghiêng nhiều về tường thuật những diễn biến quân sự từ những thảm họa trên cao nguyên và ngoài Quân Khu 1, đến những ngày hấp hối của Sài gòn, những xao động của dân chúng. Một vài câu chuyện về những nhân vật dân sự như nhà văn Mai Thảo, diễn viên Kiều Chinh. Trong cuốn Decent Interval (Khoảng Thời Gian Coi Được), tác giả Frank Snepp chú trọng nhiều về những diễn biến và xáo trộn chánh trị ở Hoa Kỳ và Miền Nam. Đặc biệt ông tường thuật cuộc ra đi trong đêm 25.4.1975 của Tổng Thống Thiệu và Thủ Tướng Khiêm. Cái tựa đề đã nói thay cho chánh sách của chánh quyền Hoa Kỳ, hay nói chính xác, là công việc để đời của ông Henry Kissinger, khi ông này tiên liệu sau Hiệp Định Ba Lê thì Việt Nam Cộng Hòa chỉ còn sống sót được chừng một năm rưỡi nữa là cùng. Đó là khoảng thời gian coi được cho một cái chết từ từ, nếu chết nhanh quá thì coi cũng… kỳ. Tuần lễ cuối của tháng Tư, khi Tổng Thống Thiệu đã ra đi, thì ông Henry đã sốt ruột hỏi nhau với những cộng sự, rằng không biết giờ này VNCH đã chết chưa.
Ở con người Kissinger tương phản hai thái cực kỳ dị. Khi còn trong cuộc hòa đàm thì ông ta nhũn nhặn chìu chuộng Hà Nội đủ mọi thứ, đến đỗi Tổng Thống Thiệu đã bực tức hỏi thẳng ông Phó Đại Sứ Mỹ tại Sài Gòn khi ông ta nài nỉ Tổng Thống Thiệu chịu ký Hiệp Định: “Các ông đại diện cho người Mỹ hay đại diện cho Bắc Việt”. Bằng mọi giá, ông Kissinger phải ký cho được Hiệp Định Ngừng Bắn Ba Lê, đưa tù binh Mỹ về nước, và chấm hết. Nhưng khi Bắc Việt ngổ ngáo vi phạm hiệp định, tái phát chiến tranh, thì ông lại bênh vực VNCH và đòi trừng phạt Hà Nội. Chẳng biết là ông diễn tuồng, điều mà ông gọi là lương tâm của nước Mỹ, hay là thật lòng. Những dẫu sao thì quốc hội Mỹ cũng đã quyết định thay giùm ông, rằng VNCH phải chết.

Chiến sĩ Sư đoàn 21 Bộ Binh hành quân diệt giặc
Tác phẩm Last Man Out (Người Cuối Cùng Ra Đi) của James E. Parker là hồi ức về những ngày công tác tại Việt Nam trong cương vị của một nhân viên CIA có trách nhiệm liên lạc và thu thập tin tức quân sự với những cấp chỉ huy của QLVNCH, rồi tổng hợp làm phúc trình cho cơ quan CIA tại Sài Gòn. Ông Parker đang làm việc ở chi nhánh CIA Cần Thơ, thì ông nhận lệnh thuyên chuyển về Vị Thanh, tỉnh lỵ của tỉnh Chương Thiện. Đối với người Việt Nam, thì Chương Thiện là một địa danh ít người muốn đến, còn theo Parker thì bên ngoài tỉnh lỵ bước ra mấy bước là đã ngửi thấy mùi Việt Cộng. Nên bất cứ người Mỹ nào về làm việc ở đấy đều được đồng nghiệp gọi tên giễu (nickname) là Dead Man (Người Chết).
Tuy vậy khi về Vị Thanh, Parker nhận ra rằng Việt Cộng chẳng bao giờ muốn làm phiền ông ta, ông được an toàn. Từ đấy Parker suy luận rằng, chúng chẳng muốn khiêu khích Hoa Kỳ bằng cách giết một CIA Mỹ trong những khoảnh khắc cuối cùng của cuộc chiến, chẳng có lợi gì mà có khi còn làm cho anh Mỹ nổi giận quay trở lại thì khốn. Cứ để cho những người Mỹ tà tà làm việc cho đến ngày họ cuốn gói ra khỏi Việt Nam, bởi ngày ấy chẳng còn lâu la gì.
Công tác ở Miền Tây, là nhân viên đại diện cho CIA Cần Thơ, Parker có dịp tiếp xúc với những vị chỉ huy cao cấp của vùng châu thổ Cửu Long, những nhân vật đầy huyền thoại: Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam, Chuẩn Tướng Lê Văn Hưng, Chuẩn Tướng Trần Văn Hai và Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn. Đặc biệt, trong những ngày cuối cùng của tháng Tư, chiếc trực thăng của Parker gần như hàng ngày đáp xuống Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 7 Bộ Binh của Chuẩn Tướng Hai để nghe ông trình bày quân tình, dân tình lúc ấy, rồi sau này nhiều người đã ngỡ rằng người Mỹ đến mời Chuẩn Tướng Hai ra đi. Nhưng nếu người Mỹ thực sự có ý định đưa Chuẩn Tướng Hai đi, thì ông cũng sẽ khảng khái từ chối, như Tổng Thống Trần Văn Hương từ chối các ông Đại Sứ Mỹ Martin và Đại Sứ Pháp Mérillon, thề ở lại chia sẻ hoạn nạn với chiến sĩ và đồng bào của ông. Hay Thiếu Tướng Lê Minh Đảo từ chối sự mời mọc của người Mỹ, ông thề ở lại cùng sống chết với chiến hữu của ông.

Chuẩn Tướng Lê văn Hưng
James Parker đã dành nhiều trang kể lại những cuộc tiếp xúc với những vị chỉ huy cao cấp của quân đội Việt Nam, cuộc gặp đầu tiên là với Chuẩn Tướng Lê Văn Hưng, lúc ấy ông đang là Tư Lệnh Sư Đoàn 21 Bộ Binh, bản doanh sư đoàn đặt tại Vị Thanh, kính mời quý độc giả cùng theo dõi (chú thích trong ngoặc là của chúng tôi):
Chuẩn Tướng Lê Văn Hưng, Tư Lệnh Sư Đoàn 21 Bộ Binh, tiếp đón chúng tôi rất niềm nở. Ông Tướng nói tiếng Anh hơi chậm nhưng phát âm rõ ràng, cho biết sư đoàn của ông có trách nhiệm bảo vệ vùng hạ châu thổ. Sư Đoàn trong thế bị áp đảo về quân số nhưng ông đã làm tất cả những gì có thể, ông chọn lựa mục tiêu. Ông không muốn tấn công vào những điểm kiên cố của quân cộng, bởi ông nghĩ rằng ông sẽ bị tổn thất nhân mạng nhanh chóng. Vì ông đang ở trong một cuộc chiến quá lâu dài, ông phải bảo vệ nhân lực và nguồn tiếp liệu của ông. Ông nói với tôi rằng ông không thể xoay chuyển cục diện ở đây, nếu ông muốn tạo một chiến thắng thì quân Bắc Việt chắc chắn sẽ đưa nhiều quân đến nữa. Tôi hỏi ông:
-Tại sao chiến đấu một cuộc chiến đang thấy thua rõ?
Ông Tướng hỏi vặn lại, rồi mĩm cười:
-Tôi còn có sự chọn lựa gì nữa không? Nhưng đây là đất nước của chúng tôi.
Vị Thanh là nơi hiểm nghèo nhứt ở Miền Nam, không có lý lẽ nào để nuôi hy vọng ở đây. Quân địch đầy dẫy chung quanh thành phố. Tại sao lại mạo hiểm để cho những người Mỹ bị địch cầm giữ trong giờ thứ mười một này. Những tháng sau, tôi làm việc nhiều thời gian trong Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 21, thu thập tin tức trong vùng hạ châu thổ, cuối cùng tôi được cho phép thường xuyên tiếp xúc với Phòng 2 và Phòng 3 Sư Đoàn.
Trong lúc đó thì Tướng Hưng có mặt hầu hết ngoài mặt trận. Chiếc trực thăng chỉ huy của ông cất cánh mỗi buổi sáng sớm đưa ông đến những địa điểm xa xôi nhứt để ông có thể thăm hỏi những cấp chỉ huy. Tôi chỉ gặp ông hầu như vào lúc ban đêm, lúc thì dùng bữa tối, lúc thì uống với nhau. Thỉnh thoảng thì tôi cũng gặp ông Tướng vào lúc ban ngày trong văn phòng của ông. Thời gian dần trôi, thì cuộc gặp gỡ của chúng tôi trở nên thoải mái nhiều, chúng tôi thích thú sự hiện diện của nhau.
Terry (nhân viên CIA mà Parker đến thay thế) giới thiệu tôi với vị Tỉnh Trưởng, Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn. Ông Đại Tá được tuyên dương là Chiến Sĩ Xuất Sắc Của Năm (1972), trước khi ông đến nhậm chức ở Chương Thiện, một vinh dự gặt hái được từ chiến công anh hùng của ông chống quân Bắc Việt ở An Lộc. Ông đã bị thương rất nặng, mất một phần mặt của ông. Khi tôi gặp ông, thì phần bị mất ấy đã được chữa trị bằng phẫu thuật, từ cái nhìn đầu tiên thì tôi đã có thể nhận ra một vết thẹo dài chạy dọc theo bên hàm. Đại Tá Cẩn có một quan niệm rất tích cực về chiến tranh, dù cảnh quan buồn tẻ ở Vị Thanh. Ông đúng là người lính của những người lính, dũng cảm và thanh liêm. Ban đêm ông thường đi xuồng đến những đồn bót xa xôi nhứt để phát lương cho binh sĩ. Ông nói rằng ông có dưới tay nhiều chiến sĩ giỏi mà có thể chiến đấu chống cộng sản đến khi họ chết hoặc là đất nước được thanh bình.
Những buổi tối của tôi với Chuẩn Tướng Hưng càng lúc càng thân tình. Ông thường hỏi thăm về gia đình tôi, về Hoa Kỳ cùng những gì đang xảy ra bên ấy. Ông rất quan tâm đến văn học Mỹ nên tôi thường có dịp nói về các tác giả Hoa Kỳ và tác phẩm của họ. Mặc dù tôi thường đọc hai, ba cuốn sách mỗi tuần ở Vị Thanh, nhưng tôi lại chưa đọc những cuốn mà Tướng Hưng hỏi tôi. Về phần ông, thì ông nói về lịch sử và chuyện chiến tranh ở Đông Dương. Ông thường nói chuyện một cách có cân nhắc và chậm rãi, hay mĩm cười dù đang đề cập đến những sự việc nghiêm trọng. Từ ông toát ra một vẻ rất tự tin và ánh lên sự trầm tĩnh.

Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn, Tỉnh Trưởng Chương Thiện
Trong tháng 2 (1975), cấp chỉ huy ở Cần Thơ và Sài Gòn thúc giục, Tướng Hưng cho quân tấn công một đơn vị lớn Bắc Việt về phía Đông Chương Thiện thuộc rừng U Minh, là một khu vực cộng quân chiếm đóng từ lâu. Cuộc tấn công này là chiến dịch lớn nhứt từ lúc tôi về tỉnh Chương Thiện. Ông Tướng sử dụng tất cả nguồn yểm trợ của Không Quân mà ông có. Mặc dù ông sở hữu nhiều khẩu đại bác do quân đội Mỹ để lại, ông lại có khó khăn khi di chuyển chúng vì sự hạn chế phi vụ chuyển vận. Ông cũng thiếu thốn những tiếp liệu cần thiết và đầy đủ để trang bị cho lực lượng tấn công. Thí dụ, ông có rất nhiều mìn claymore nhưng thiếu ngòi nổ, đạn pháo binh cũng thế, có nhiều nhưng rỉ sét. Do vậy, sư đoàn chịu nhiều thiệt hại. Chiến sĩ của ông chiến đấu rất dũng cảm. Tôi hiểu nỗi đau đớn của ông Tướng, và tôi hiểu niềm tự hào của ông đối với những người lính ấy, dù bị thương vong rất nhiều nhưng họ vẫn tiếp tục tiến tới.
Khi trận chiến tàn, quân Bắc Việt bị đẩy lùi vào rừng U Minh, Tướng Hưng vẫn không chắc rằng ông đã thực sự chiếm thượng phong. Ông đã dùng quá nhiều nguồn tiếp liệu mà ông có. Cho cái gì mới được? Mấy ngày sau, một thứ mùi kinh khủng tuôn vào chỗ tôi cư ngụ. Tôi đã từng ngửi thấy mùi này, đó là mùi của thịt thối, của người chết. Một thông dịch viên cho tôi biết nhà xác sư đoàn nằm giữa khu tôi ở và cô nhi viện tỉnh. Những xác tử sĩ nằm chờ được chở đi. Phương tiện chuyên chở đã hiếm hoi mà phòng lạnh cũng không. Một số xác được lấy về từ khu vực chiếm đóng của cộng quân. Dẫu sao thì khi tôi muốn chạy xa khỏi khu nhà ở, thì ông Tướng đã xoay sở phương tiện đưa xác tử sĩ đi trong tuần.
Tháng sau (10.3.1975), Ban Mê Thuột thất thủ, Bộ Tư Lệnh Tối Cao ở Sài Gòn tái phối trí lực lượng để bảo vệ phần còn lại của Miền Nam. Sư Đoàn của Chuẩn Tướng Hưng di chuyển về bảo vệ khu vực phía Bắc Cần Thơ, ông Tướng được bổ nhiệm làm Tư Lệnh Phó khu vực phía Nam Sài Gòn (Quân Khu 4).
Ngày 20.3.1975, Huế thất thủ.
Ngày 30.3.1975, Đà Nẵng mất.

Ở Cần Thơ, Tướng Hưng làm việc với Jim D. (xếp CIA Cần Thơ) và những sĩ quan liên lạc quân sự, nhưng ông tỏ ra thích làm việc với tôi ngay lần đầu gặp gỡ hơn là với những người sĩ quan này. Jim D. bảo tôi lên Cần Thơ thường xuyên hơn để làm việc với ông Tướng. Tôi có kế hoạch trở lại Vị Thanh mỗi tuần hay mỗi hai tuần để coi lại khu vực trú ngụ và nghe thuyết trình quân tình từ Đại Tá Mạch Văn Trường, Tân Tư Lệnh Sư Đoàn 21 đang chỉ huy những đơn vị còn lại ở đấy (Một ngày trước khi ra đi, ngày 24.4.1975, Tổng Thống Thiệu ký nghị định đặc cách thăng Chuẩn Tướng cho Đại Tá Trường. Ông là vị Tướng được thăng chức sau cùng nhứt của cuộc chiến).
Khu vực càng lúc càng thu hút sự quan tâm là con đường Quốc Lộ 4 chạy dài theo hướng Tây và Tây Nam từ Sài Gòn, phía Bắc sông Bassac (tức sông Hậu Giang), rồi đổ vào vùng châu thổ. Các đơn vị của Sư Đoàn 7 Bộ Binh chịu trách nhiệm bảo vệ quốc lộ, Chuẩn Tướng Hưng sắp xếp cho tôi được nghe thuyết trình từ Chuẩn Tướng Trần Văn Hai, Tư Lệnh Sư Đoàn 7 Bộ Binh. Tướng Hưng cho biết ông từng phục vụ trong sư đoàn lúc còn trẻ. Ông cố vấn sư đoàn lúc đó là con người đầy huyền thoại Trung Tá John Paul Vann, một nhân vật đầy quyền lực đối với quân đội Nam Việt Nam. Cuối cùng thì ông đã chết (trong một tai nạn trực thăng ở Kontum, tháng 6.1972).
Tôi đáp trực thăng đến Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 7 Bộ Binh và diện kiến Chuẩn Tướng Hai trong văn phòng của ông. Ông Tướng đúng là một bản sao của một sĩ quan Mỹ với bộ quân phục sạch thẳng nếp, tay áo xăn lên quá khuỷu tay. Ông Tướng nói tiếng Anh rất lưu loát (khi còn là Chỉ Huy Trưởng Trung Tâm Huấn Luyện Biệt Động Quân Dục Mỹ, người ta luôn thấy trong tay Chuẩn Tướng Hai nếu không là một cuốn kinh Phật, thì cũng là một cuốn sách tự học Anh Văn. Thời Tổng Thống Ngô Đình Diệm, ông cũng đã từng được gởi đi thụ huấn khóa tham mưu ở Hoa Kỳ). Đôi mắt trên khuôn mặt đầy đặn của ông ánh vẻ nghiêm khắc và ông chẳng tỏ ra thân thiện. Tôi hỏi ông Tướng về tình hình.
-Anh muốn biết tin tức, anh nhân viên chánh phủ Hoa Kỳ, tôi muốn cơ phận cho trực thăng, tôi muốn đạn dược.
-Ngài đang nói chuyện với lầm người rồi, điều ấy chẳng phải là công việc của tôi.
-Anh chính là chánh phủ Hoa Kỳ. Chánh phủ Mỹ hứa luôn cung cấp tiếp liệu cho chúng tôi để chúng tôi có thể chiến đấu. Chúng tôi có thể làm được chuyện ấy, chúng tôi có thể tiếp tục chiến đấu, nếu chúng tôi có đạn và máy bay. Hãy nói lại với chánh phủ của anh điều đó rồi tôi sẽ nói anh nghe những gì đang xảy ra ở đây.
-Vâng, tôi sẽ báo cáo rằng quân đội đang thiếu hụt tiếp liệu.
Ông Tướng chằm chằm nhìn tôi một lúc lâu, cuối cùng ông nói:
-Người Mỹ các anh không thường giữ lời hứa với người Việt chúng tôi.

Chuẩn Tướng Trần Văn Hai, Tư Lệnh SĐ7BB
Ông Tướng tiếp tục nhìn tôi qua làn khói thuốc, chờ đợi phản ứng của tôi. Khi tôi không tỏ thái độ gì, ông nhún vai và bắt đầu thuyết trình. Ông cho biết binh sĩ của ông chiếm giữ những vị trí trên Quốc Lộ 4 và hành quân đến biên giới Kampuchea để bảo vệ vùng lãnh thổ dưới Sài Gòn. Khu vực này phần lớn là những cánh đồng ruộng trồng lúa. Tinh thần binh sĩ rất cao, ông có thể ngăn chống lực lượng địch cấp sư đoàn của Bắc Việt trong một thời gian ngắn. Tuy nhiên tinh thần binh sĩ có thể suy sụp nếu sư đoàn đối đầu với lực lượng địch lớn hơn và nếu đạn dược hao hụt. Ông tiên đoán rằng quân Bắc Việt sẽ tấn công sớm, mà ông thì không có tái tiếp tế. Sư đoàn ông đang trực diện với Sư Đoàn 9 Bắc Việt do Tướng Di Thiên Tích chỉ huy, mà đã chiến đấu trong khu vực này từ trước năm 1965.
-Tướng Tích có thể là tướng chỉ huy xuất sắc nhứt mà Bắc Việt có. Anh có biết chiến hiệu (slogan) của sư đoàn ấy là gì không? Là “Quét Sạch Kẻ Thù”. Kẻ thù ấy là tôi.
Có nọc độc trong giọng nói của ông. Quân Lực VNCH đang sụp đổ ở phía Bắc, ông buồn phiền và cay đắng. Không giống như Tướng Hưng, Tướng Hai không triết lý cho tương lai. Ông giận dữ. Tôi đưa ý kiến rằng có thể có cuộc thương thuyết ngừng bắn mà từ đó bảo vệ được chủ quyền của chánh phủ Miền Nam. Ông Tướng nhìn tôi không nói, tôi không rõ ông đang nghĩ gì. Khi tôi trở về Cần Thơ, tôi báo cáo với Jim D. buổi gặp mặt ở Sư Đoàn 7 Bộ Binh, rồi kết thúc bằng sự việc ông Tướng muốn đạn dược và cơ phận. Jim D. nhíu mày nhìn tôi:
-Đưa chuyện ấy vào báo cáo gởi cho Washington, và đứng nói với tôi nữa.
Tôi thường xuyên đến thăm Chuẩn Tướng Hai, Tư Lệnh Sư Đoàn 7 Bộ Binh. Ông hiếm khi cười. Ông Tướng thường ngồi trên một cái ghế gỗ đằng sau bàn làm việc, ẩn đằng sau khói thuốc khi tôi đến Bộ Tư Lệnh Tiền Phương gần biên giới Miên. Mỗi lần nói chuyện với nhau, thì ông Tướng thường gợi lại những điều mà ông cho là “Sự Can Thiệp Đầy May Rủi” của Quân Đội Hoa Kỳ. Những điều ông nói, đại khái như:
-Giữa hai nền văn hóa có một sự khác biệt lớn lao, người Mỹ các anh luôn muốn chúng tôi suy nghĩ và hành động y hệt như các anh. Thực ra thì chúng tôi đâu có thích các anh hay chánh sách của các anh… Anh có nghe tôi không? Chúng tôi không thích các anh bảo chúng tôi phải làm gì. Nhưng chúng tôi cần sự giúp đỡ để tồn tại, và chúng tôi biết các anh có lợi thế nhìn chúng tôi sinh tồn. Nhưng không có nghĩa là các anh có quyền xía vào công việc và nền văn hóa của chúng tôi.
Tại sao các anh không đưa quân vô Kampuchea. Quân Bắc Việt đang ở đấy đấy, tại sao các anh thì không? Nếu các anh vượt đường xa đến đây để chận đứng chủ nghĩa cộng sản, tại sao các anh không tiến vào đất Miên nơi có những căn cứ của cộng quân rồi đánh cho chúng tiêu tùng. Tại sao các anh không vào Lào? Tại sao các anh không dùng cơ giới nặng ủi sạch con đường Hồ Chí Minh ở đó. Tình hình quân sự ở đây rất đơn giản. Tại sao các anh hành động như những thằng khùng? Người Việt chúng tôi cho là các anh khùng. Anh nói gì về điều đó, anh CIA? Các anh ngáo làm việc cho một tổ chức ngáo.
Sau khi ông Tướng đã giảng thế nào là cách điều khiển chiến tranh, sau khi gọi tôi bằng đủ thứ danh xưng, lập đi lập những chuyện ấy, nổi giận lên, thì ông mới nói đến chuyện quân tình trong khu vực. Trong những lần tiếp xúc tại Bộ Tư Lệnh, dần dà giữa ông Tướng và tôi cảm thấy thoải mái với nhau hơn. Không thân thiết, nhưng thoải mái, chúng tôi biết vị trí của nhau. Có thể là do thời gian hai năm ở Lào tôi có nhiều bạn bản xứ, nhưng cũng có thể ông Tướng nhận biết được sự cảm thông và kính trọng của tôi đối với cảm niệm của ông về Tổ Quốc, Danh Dự, Trách Nhiệm ở thời điểm mà rất nhiều cấp chỉ huy khác chỉ nghĩ đến bản thân họ. Cũng có thể khi chúng tôi cảm thấy thoải mái vì tôi là người khách thường xuyên của sư đoàn.
Thượng Nghị Sĩ Frank Church phát biểu trong cuộc họp Thượng Viện ngày 10.4.1975, nói rằng thế là đủ rồi (enough is enough), Quân Đội Nam Việt Nam tự lo liệu lấy. Trong khi đó thì Hạ Viện cũng đã bác bỏ yêu cầu quân viện khẩn cấp 722 triệu mỹ kim và 250 triệu cho kinh tế của Tổng Thống Ford (con số này là do Tướng Weyand lập ra và đệ trình sau khi đi quan sát tình hình quân sự ở Việt Nam về. Còn con số 700 triệu cho tài khóa 1974-1975, rồi bị cắt xuống 300 triệu đã bị cắt bỏ tàn bạo từ lâu). Quốc Hội chỉ đồng ý cấp ngân khoản dùng cho việc di tản người Mỹ ra khỏi Việt Nam.
Ngày hôm sau, trực thăng của Air America (có hợp đồng chuyên chở cho CIA) đưa tôi đến gặp Tướng Hai. Ông Tướng không đứng dậy chào khi tôi bước vào văn phòng. Rất bất ngờ như bước ra từ cõi sương mù, ông nói chậm rãi, hành động của chánh phủ tôi giống như cục phân, nghị sĩ Church xấu xa hơn Hitler, nước Mỹ không còn danh dự, quân đội nước tôi đã vi phạm quy luật hành xử chung của chiến sĩ khi quay lưng với chiến hữu và bỏ rơi họ trên chiến địa.
Ông Tướng đứng dậy và tiến đến gần tôi, đôi mắt ông đỏ hoe, bàn tay ông sờ vào báng súng lục, chằm chằm nhìn tôi không che dấu sự giận dữ từ thái độ của ông. Trong trạng thái căng thẳng đến điểm khó kiềm chế, những ngón tay của ông nắm chặt lấy báng súng. Khoảnh khắc ấy qua đi, ông thở dài:
-Tôi có thể giết anh nhân danh những con người dũng cảm đã hy sinh trong cuộc chiến này. Tôi có thể giết anh vì chánh phủ của anh đã không cố gắng chiến thắng.
Tôi đứng lặng thinh, run rẩy. Tôi nhỏ nhẹ nói:
-Chiến tranh đang tàn lụi, cuộc chiến đấu đã hoàn thành. Ngài phải chấp nhận những gì đã xảy ra, ngài phải chấp nhận số phận.
Chuẩn Tướng Hai hỏi lại:
-Tôi nghe ông Kissinger của anh ngày kia nói rằng Việt Nam đã chết. Ông ta có biết là chúng tôi vẫn còn sống ở đây không?
Tôi không thể trả lời. Cuối cùng thì ông Tướng nhún vai, giọng khàn đục không còn hơi. Ông nói cho tôi nghe tin tức mới nhứt về cuộc điều quân của quân địch mà ông quan sát từ trên máy bay trên vùng biên giới Việt-Miên. Ngày hôm sau, 15.4.1975, tôi bay đến Sư Đoàn 7 từ sáng sớm. Như thường lệ, ông Tướng rầy rà tôi về hành động của Hoa Kỳ:
-Đâu là người bạn của Miền Nam khi Miền Nam cần? Tôi có thể gọi ai đây? Quân giặc đã đến ngưỡng cửa của chúng tôi rồi, đất nước tôi trong cơn nguy khốn tận cùng. Ai sẽ đến tiếp cứu chúng tôi?
Phía bên kia biên giới Miên, ông đã quan sát thấy quân cộng tập trung lên con số đông đảo, cơ giới và chiến cụ liên tục di chuyển đến hai mươi bốn tiếng đồng hồ mỗi ngày.
-Máy bay bỏ bom của các anh đâu? Chúng ta đã trông thấy địch lộ diện, đúng là thời điểm dội lên đầu chúng. Chúng chuyển quân rầm rộ trước chiến sĩ của tôi, tôi cần giúp. Hãy giúp tôi, anh bạn CIA.
Như thường lệ, ông ngồi trên chiếc ghế gỗ nhìn tôi sau màn khói thuốc.

Những chiến sĩ Thần Ưng Miền Tây, Sư Đoàn 7 Bộ Binh
Ngày 17.4.1975, Phnom Penh rơi vào tay Khmer Đỏ. Tôi khởi sự đến gặp Chuẩn Tướng Hai mỗi ngày. Ông Tướng cho biết quân Bắc Việt tiếp tục tập kết ngay phía bên kia biên giới, chúng đưa đến chiến xa, cầu nổi và pháo binh. Bộ đội mới, tươi rói đã đến mà ông suy đoán sẽ là nỗ lực chánh tiến đánh Sài Gòn. Đó là mục tiêu thực sự của cộng quân. Cộng quân tập trung đông đảo như vậy không phải là để tấn công Sư Đoàn 7 Bộ Binh hay chiếm lấy QL4. Thỉnh thoảng tôi đến thăm Chuẩn Tướng Hưng ở Cần Thơ. Ông biết rõ tình hình quân sự toàn quốc, nhưng ông vẫn bình tĩnh và vẫn thư thả đợi cái gì đến sẽ đến. Mười sáu tỉnh của vùng châu thổ chưa có thành phố nào rơi vào tay cộng quân, với một nửa dân số của Miền Nam vẫn được an toàn.
Trong cuộc gặp ngày 19.4.1975, Tướng Hai cho tôi biết có vẻ như là không có thêm quân cộng tập kết ở vùng biên giới nữa, chúng đang điều động đến các vị trí. Ông nghĩ rằng khi chúng bắt đầu đội hình với bộ đội mới vào ở gần biên giới, phía sau những đội công binh bắt cầu, với đoàn chiến xa nặng húc về phía Sài Gòn, cuộc tấn công sẽ nổ ra. Cộng quân sẽ mất bảy ngày để xuất phát từ đất Miên vượt qua vùng Đồng Tháp Mười và tiến về Sài Gòn. Sư Đoàn 7 của ông Tướng chỉ có thể làm chậm tốc độ tiến quân của chúng mà thôi. Tướng Hai nói:
-Chúng tôi không thể chận đứng chúng, quân địch quá đông mà quân chúng tôi quá ít.
Ngày 21.4.1975, Xuân Lộc, một trong những cứ điểm cuối cùng của QLVNCH ở phía Bắc Sài Gòn thất thủ (thật ra chỉ di tản theo lệnh của Trung Tướng Toàn, Tư Lệnh Quân Đoàn III&Quân Khu 3 về bảo vệ Sài Gòn), sau khi đã anh dũng chận đứng đà tiến của một lực lượng lớn quân Bắc Việt. Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Văn Thiệu cũng đã từ chức trong ngày ấy.
Tôi đáp trực thăng đến Bộ Tư Lệnh SĐ7BB trong ngày 22.4.1975. Phòng làm việc của ông Tướng tối quá, ông đang ngồi trên chiếc ghế quen thuộc và hút thuốc.
-Những chiến xa nặng của Bắc Việt đang vào đội hình, bộ binh dàn trận phía sau. Chúng sắp sửa xuất phát, Sài Gòn sẽ rơi vào tay Bắc Việt trong vòng bảy ngày, 29.4.1975.
Ông Tướng đưa cao chiếc tách cà phê nóng lên, làm một cử chỉ vinh danh những người lính đã hy sinh và chào đón tương lai, nhưng ông không cười. Ý định của quân cộng thật rõ ràng đối với Chuẩn Tướng Hai. Chúng sẽ đánh lấy, chiếm được Sài Gòn trong bảy ngày nữa, mà Sư Đoàn 7 thì không thể chận chúng lại được. Tôi đến gặp Chuẩn Tướng Hưng buổi chiều cùng ngày. Ông cho hay từ buổi sáng sớm quân Bắc Việt đã vượt biên giới ở khu vực gần các đơn vị của Chuẩn Tướng Hai và tiến về hướng Sài Gòn. Tướng Hưng đã lệnh cho lực lượng ít ỏi Không Quân và Pháo Binh chuẩn bị chống lại cuộc tiến quân của quân địch, nhưng có lẽ cũng không làm chúng khựng lại được. Ông Tướng vẫn vẻ bình tĩnh và giữ gia đình gần bên.
James E. Parker cùng các đồng sự CIA giúp được nhiều nhân viên Việt Nam và thân nhân ở Cần Thơ thoát được ra biển trong những ngày cuối cùng và được vớt lên chiếc tàu buôn Pioneer Contender.
Đứng trên cầu tàu, tôi quay nhìn về hướng Việt Nam, bất giác tôi chợt nghĩ trong một thoáng thật rõ ràng, rằng dù chúng tôi đã thua trận, nhưng chúng tôi đã hành động đúng khi đến đó và chiến đấu. Lịch sử sẽ rộng lượng phán xét ý định tốt của chúng tôi đến giúp cứu một đất nước bị xâm lấn. Chúng tôi đã không thắng vì những chánh trị gia, những nhà hoạch định chánh sách Hoa Kỳ đã đưa ra những quyết định xấu xa đầy tội lỗi, từ lúc khởi đầu cho đến lúc tàn cuộc.

Con tàu Pioneer Contender cứu mạng hàng ngàn người Việt Nam
Đối với tôi, cái di sản bất tử của cuộc chiến là những người lính đã đáp lời gọi của đất nước, hy sinh thân sống ở Việt Nam. Trong thời điểm của những giá trị chao đảo, họ đã khẳng định những nguyên tắc trường cửu của Trách Nhiệm.Vì Tổ Quốc họ đã tự dấn mình trong những truyền thống Mỹ đẹp đẽ nhứt của những người lính chiến Mỹ. Họ đã chết trẻ rất Danh Dự trong chiến tranh. Mỗi người lính đều là những anh hùng.
Hướng về phía bờ biển, tôi đứng nghiêm chào đúng quân cách, chậm rãi. Tôi đứng lặng thinh trong một khoảnh khắc, rồi quay người đi xuống bên dưới. Cuộc chiến đã chấm dứt.
Chất chở hàng ngàn người tị nạn Việt Nam, con tàu Pionneer Contender nhổ neo buổi sáng sớm hôm sau hướng mũi tàu tiến về hướng Đông. Việt Nam mờ nhạt dần từ phía sau.

PHẠM PHONG DINH.

Friday, May 1, 2020

Lúc "Giải Phóng" về ..............

MỖI NGÀY MỘT CA KHÚC
TƯỞNG NIỆM 30 THÁNG TƯ

“Hãy Thắp Cho Nhau Một Ngọn Đèn”
 Cờ VNCH tung bay trước tiền đình Quốc Hội
Britist Columbia, Canada ngày 30 tháng Tư, 2020

Kính thưa quý vị và các bạn, đáng lý ra loạt ký sự “Mỗi Ngày Một Ca Khúc Tưởng Niệm 30 tháng Tư” đã chấm dứt. Tuy nhiên vì lo gởi gấm quá nhiều cảm xúc trong bài viết cuối phổ biến ngày hôm qua, cho nên tôi đã quên một điều quan trọng là: CÁM ƠN, cám ơn sự theo dõi, khuyến khích và chia sẻ của toàn thể quý vị khán thính giả và độc giả ở khắp nơi trên thế giới, kể cả tại Việt Nam, thật là cảm động. Đặc biệt là quý vị đã có lòng phổ biến những bài viết của tôi trên các Blogs, Forum, Email hoặc Facebook v..v.. . Cám ơn Tường Thắng, Anh Lê đã chăm sóc và posted trên SBTN Online mỗi ngày để mọi người có thể theo dõi một cách dễ dàng.

Hôm nay là ngày 1 tháng 5, 2020, giờ này 45 năm về trước thì quân đội Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam và CS Bắc Việt đã trắng trợn vi phạm Hiệp Định Paris 1973, dùng vũ lực xâm chiếm và đã bắt đầu kiểm soát toàn bộ miền Nam VN. Tôi xin mạn phép được dùng cơ hội này để giới thiệu đến cùng tất cả quý vị và các bạn một số sinh hoạt hoạt ý nghĩa mà tôi đã nhận được, để tưởng niệm ngày 30 tháng Tư lần thứ 45 của cộng đồng người Việt chúng ta trên toàn thế giới, Kèm theo là các sáng tác âm nhạc cùng những chương trình video do quý thân hữu và anh chị em nghệ sĩ gởi đến, đặc biệt thực hiện cho ngày 30 tháng Tư năm nay.
Xin mời quý vị cùng các bạn tùy nghi theo dõi và phổ biến.
I Sinh hoạt tưởng niệm 30/4/2020:

1. Lễ tưởng niệm toàn cầu do CĐNVTNLBHK tổ chức: 

2. Thông điệp của PTGTTGVNQ:

3. Calgary, Canada:

4. Toronto, Canada:

5. Vietnamese American Roundtable / Giới trẻ VN tại San Jose, California:

6. Giới trẻ yêu nước tại Đức:

II Sinh hoạt âm nhạc tưởng niệm 30/4/2020:

1. Thúy Nga PBN Collection “Sài Gòn 45 Năm Nhìn Lại”

2. Jimmy shows “45 Năm Nhìn Lại”:

3. Việt Khang / Hoàng Quân “Tiếng Gọi Non Sông”:

4. Trịnh Công Sơn / Khánh Ly “Đàn Bò Vào Thành Phố”:
https://www.youtube.com/watch?v=O0n7plHAA3Q

5. Nhật Ngân / Ngọc Minh “Anh Giải Phóng Tôi, Hay Tôi Giải Phóng Anh”? 

Trước khi tạm biệt, kính mời quý vị và các bạn, cùng nghe nữ ca sĩ Khánh Ly trình bầy một sáng tác của nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn, nhạc phẩm “Hãy Thắp Cho Nhau Một Ngọn Đèn” để tưởng nhớ về quê hương và những người đã khuất vì biến cố 30 tháng Tư 1975.

Kính đề nghị anh em NKT yểm trợ tinh thần tại Tòa Án cho Đại Úy Nguyễn Hữu Luyện, Sở Bắc Nha Kỹ Thuật

  Kính Gởi, -Tổng Hội Nha Kỹ Thuật - Cựu Nhân Viên các Sở liên Lạc, Sở Công Tác, Sở Bắc, Sở Phòng Vệ Duyên Hãi, Sở Không  Yểm (PD King B...